Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

TẾT TRÁI MÙA

TẾT- chỉ có 3 chử cái ghép lại thôi mà nó có ý nghĩa với người Việt ta đến nhường nào. Nhắc đến nó là ta biết mùa xuân về, nhắc đến nó là ta biết dù bận rộn nơi đâu cũng phải thu xếp để về sum họp gia đình vào những ngày này và nhắc đến nó thì biết bao kỷ niệm từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành tràn về và với những người miền Trung miền Bắc thì Tết là phải có chút lạnh của thời tiết để  mọi người xích lại gần nhau hơn và cái lạnh trong ngày tết làm cho người ta cảm thấy ấm áp hơn chăng...Ấy thế mà năm nay thị lại có một cái tết trái mùa!
  Dù biết là nước mình chịu ảnh hưởng nhiều về văn hóa, tôn giáo từ nước láng giềng TQ trong đó có TẾT nhưng cái hương vị phong tục ngày tết Ta vẫn có nét riêng nét khác biệt chứ nhỉ ấy thế mà khi chuyển dịch sang Tiếng Anh thì vẫn là Chinese New Year [)-:]. Thế nên thị cũng chỉ biết nói với bạn bè phương Tây như vậy khi người ta hỏi về tết VN...Hôm qua, 2 vợ chồng thị đi siêu thị để mua một số thứ về cúng ông Táo thấy khắp siêu thị Tây nó dán đầy chữ Chinese New Year và kế bên cũng kèm theo dòng tiếng Việt “ CHúc mừng năm mới”, thị cũng thấy vui vui và cảm nhận như một chút tết đã về trong mình.
 Có lẽ ai ai cũng có những cảm xúc , suy nghĩ bộn bề trước những ngày giáp tết. Nào thì tết này không còn cô đơn, nào thì tết này mình ta với chai rượu đế, hay là tết này con không về...và rồi người ta chỉ biết làm dịu lòng những cảm xúc đó bằng cách chia sẻ với bạn bè mọi người trên những trang viết blog của mình...Còn Thị? Cũng nhiều cảm xúc ngổn ngang như ai đó chứ nhưng hình như cái thói quen kìm nén cảm xúc đã lấn át ngòi bút của thị hay là thị tập cho suy nghĩ của mình phải chấp nhận rằng từ khi quyết định đi học, đi làm xa nhà, lấy chồng xa quê và rồi lập nghiệp xa xứ thì cũng có nghĩa là dần dà mình xa rời với cái tết quê hương...Thị  cũng không biết nữa...Chỉ biết rằng không để mình chìm đắm trong cái suy nghĩ tiêu cực mà thôi.
Mấy hôm nay bệnh, hình như bệnh cả tuần nay rồi nhỉ, nếu là đang ở VN chắc cũng than vãn lắm đây, rằng tết nhất rồi mà cứ ốm đau thế này..nhưng sao lúc này đây thị vẫn tràn ngập sinh khí đón tết dù là một cái tết xa nhà đúng nghĩa. Vẫn nấu xôi chè cúng ông Táo, vẫn lên thực đơn cho tiệc Tất niên và cúng giao thừa...vẫn muốn làm mọi thứ như đã từng làm mỗi khi tết đến.  Dù rằng đi chợ ở đây không chen lấn, ồn ào như ở quê mình hay là kẹt xe những ngày giáp tết như ở SG, không gặp người quen để chào hỏi dăm ba câu về việc  chuẩn bị tết ra sao, không mặc cả hàng hóa...Thế nhưng vẫn an ủi mình rằng, thôi thì miễn lòng mình có tết VN.
 Rồi chồng cũng xon xen lên mạng tải mấy bài hát nhạc Xuân về nghe cho có không khí tết. Uh, thì thấy trong nhà rộn ràng hẳn, Thị lại có tật mỗi khi nghe nhạc là cứ lắng nghe từng chữ từng lời bài hát thôi và thế là tự nhiên những hình ảnh cùng gia đình chuẩn bị tất bật những ngày giáp tết ùa về khi nghe bài “Ngày tết quê em”

...” Mừng ngày Tết trên khắp quê tôi
Người ra Trung, ra Bắc, vô Nam
Dù đi đâu ai cũng nhớ
Về chung vui bên gia đình”
Nếu là bài hát xuân khác thì chắc không nhiều cảm xúc như bài này bởi khi nghe đến câu “ Người ra Trung...” có lẽ nó khơi gợi về miền Trung quê thị chăng!!! Thế là nước mắt từ từ rơi không biết tự khi nào khi mà trước đó còn đang rất cười tươi chuyện trò với chồng, và chỉ chực nghe chồng hỏi “vợ sao vậy?” Thị òa lên nức nở...” Em nhớ nhà”...Anh vốn không giỏi an ủi vợ trong những lúc này nên chỉ biết ôm vợ và nói thì giờ đã có anh.
Thế đấy, dù con người ta có mạnh mẽ đến nhường nào thì cũng có phút yếu lòng và bạn hãy vui khi mình còn khóc được trong những lúc như thế vì sau đó bạn sẽ thấy lòng mình dịu đi rất nhiều, rất nhiều...Đang viết tới đây thì đĩa nhạc hát tới bài “Anh cho em mùa Xuân...mùa Xuân này tất cả, lộc non vừa trẩy lá..” đưa thị trở lại với thực tại với cái nắng nóng thất thường nơi đây.
Úc đang là mùa hè nhưng lại  có mùa Xuân VN len lõi đâu đây! Hay là Tết, trái mùa.
(Thêm một ngày nghỉ học vì bệnh ))-:

1 nhận xét:

A Solitaire nói...

May mà nghe bài "Anh cho em mùa xuân", chứ phải bài "Xuân này con không về" thì chấp cả nhà chồng cũng không an ủi nổi thị! :))