Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014
Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014
(The) Present
be here now -- with you
driving down snow-covered streets,
evening armchair talks
be here now -- with you
pea shoots, tomato fragrance
worm ends in rich soil
be here now -- with you
laughing together, today,
with crinkled-eye smiles
be here now -- with you
this moment, this moment, this,
enjoying the gift
Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014
2 năm cho một sự thay đổi !
Có lẽ thị phải cảm ơn công nghệ truyền thông (facebook, skype,
yahoo,viber,hay la facetime…) bởi nhờ nó mà thị được nói chuyện, được
nhìn thấy, được cập nhật tin tức, hình ảnh…và không cảm thấy xa cách với
người thân, bạn bè, đồng nghiệp…trong 2 năm qua khi thị và mọi người xa
cách cả một đại dương. Nhờ nó mà thị thấy 2 năm qua không phải là một
thời gian dài kể từ khi thị chào mọi người ra đi…
Cũng phải cảm ơn “ anh bạn cùng phòng” của thị luôn động viên,chia sẻ, hỗ trợ tinh thần , vật chất và cả chịu đựng những cảm xúc thất thường của thị vào những lúc thị rơi vào tâm trạng hoài cổ ( nhất là sau sinh, toàn đòi về VN thôi ).
Và có lẽ nói lời cảm ơn thôi không đủ khi dành cho người này, người đàn ông nhỏ bé của mẹ, nhờ có con giúp mẹ mạnh mẽ hơn nữa trong suy nghĩ , giúp mẹ hiểu rằng từ đây mẹ không được ích kỷ trong mọi suy nghĩ hay quyết định của mình vì bây giờ cuộc đời của mẹ của ba là gắn liền với con…Cuộc sống của gia đình nhỏ bé của mình thật sự là bắt đầu từ nơi này, từ khi có con trên đời. Có con, cuộc sống của ba mẹ cũng vui và hạnh phúc hơn gấp vạn lần !
Từ đó mẹ thấy mình bắt đầu gần gũi hơn với cái xứ sở nổi tiếng là “crazy weather” này. Mẹ hiểu ở đây con có đủ điều kiện tốt cho sự phát triển của mình. Dù rằng trước đó mẹ mất hơn 2 năm đấu tranh tư tưởng ‘đi’ hay ‘ở’ trong thời gian chờ đợi ba con lập nghiệp và thêm 2 năm trong thời gian mẹ sống ở đây. Đúng là khi có chuyện mới hiểu rõ hơn bản thân mình, mẹ cố chấp hơn mẹ nghĩ con trai ah!
2 năm sống ở đây, đi làm có, đi học có, cũng gặp đủ loại người nơi đây để cho thị hiểu thêm rằng đâu đâu cũng vậy thôi, sẽ luôn tồn tại 2 mặt xấu – tốt, ở những nơi văn minh vẫn tồn tại những điều thấp hèn mà đôi khi mình không nghĩ tới …Và một nơi cũng có thể là thiên đường của nhiều người nhưng cũng chỉ là "nơi đất ở" của một vài người. Có lẽ điều đó tùy thuộc vào hoản cảnh của mỗi người ấy nhỉ.
2 năm không phải là khoảng thời gian dài cho một sư xa cách nhưng sao nỗi nhớ thì quá dài…!
2 năm thôi nhưng cũng đủ cho thị thấm thía:
“If you walk the footsteps of a stranger
You'll learn things you never knew you never knew”
Melbourne, 26/09/2010 - 26/09/2012

Cũng phải cảm ơn “ anh bạn cùng phòng” của thị luôn động viên,chia sẻ, hỗ trợ tinh thần , vật chất và cả chịu đựng những cảm xúc thất thường của thị vào những lúc thị rơi vào tâm trạng hoài cổ ( nhất là sau sinh, toàn đòi về VN thôi ).
Và có lẽ nói lời cảm ơn thôi không đủ khi dành cho người này, người đàn ông nhỏ bé của mẹ, nhờ có con giúp mẹ mạnh mẽ hơn nữa trong suy nghĩ , giúp mẹ hiểu rằng từ đây mẹ không được ích kỷ trong mọi suy nghĩ hay quyết định của mình vì bây giờ cuộc đời của mẹ của ba là gắn liền với con…Cuộc sống của gia đình nhỏ bé của mình thật sự là bắt đầu từ nơi này, từ khi có con trên đời. Có con, cuộc sống của ba mẹ cũng vui và hạnh phúc hơn gấp vạn lần !
Từ đó mẹ thấy mình bắt đầu gần gũi hơn với cái xứ sở nổi tiếng là “crazy weather” này. Mẹ hiểu ở đây con có đủ điều kiện tốt cho sự phát triển của mình. Dù rằng trước đó mẹ mất hơn 2 năm đấu tranh tư tưởng ‘đi’ hay ‘ở’ trong thời gian chờ đợi ba con lập nghiệp và thêm 2 năm trong thời gian mẹ sống ở đây. Đúng là khi có chuyện mới hiểu rõ hơn bản thân mình, mẹ cố chấp hơn mẹ nghĩ con trai ah!
2 năm sống ở đây, đi làm có, đi học có, cũng gặp đủ loại người nơi đây để cho thị hiểu thêm rằng đâu đâu cũng vậy thôi, sẽ luôn tồn tại 2 mặt xấu – tốt, ở những nơi văn minh vẫn tồn tại những điều thấp hèn mà đôi khi mình không nghĩ tới …Và một nơi cũng có thể là thiên đường của nhiều người nhưng cũng chỉ là "nơi đất ở" của một vài người. Có lẽ điều đó tùy thuộc vào hoản cảnh của mỗi người ấy nhỉ.
2 năm không phải là khoảng thời gian dài cho một sư xa cách nhưng sao nỗi nhớ thì quá dài…!
2 năm thôi nhưng cũng đủ cho thị thấm thía:
“If you walk the footsteps of a stranger
You'll learn things you never knew you never knew”
Melbourne, 26/09/2010 - 26/09/2012

cách đây 2 năm, mỗi tấm hình chỉ có 2 vc...2 năm sau có thêm 1 người chen giữa :-)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

