Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

85A và No 2

Vậy là gia đình hắn chuyển về nhà mới được 5 ngày rồi. Từ hôm chuyển về đến giờ mẹ cứ thường hỏi hắn thích nhà mới không? Hắn làm mẹ vui lòng khi trả lời : "Thích...!". 
Tuy nhiên, chỉ mới 5 ngày ít ỏi chưa đủ cho hắn cảm nhận thật sự "thích"  như nói với mẹ, nhưng có một điều chắc chắn rằng hắn nhớ ngôi nhà cũ da diết.
Dù không phải thuộc quyền sở hữu của gia đình hắn nhưng ngôi nhà ấy là nơi hắn gắn bó từ khi còn trong bụng mẹ. Nơi mà chứng kiến biết bao kỷ niệm của gia đình hắn từ khi hắn bước ra thế giới bao la này, từng bước phát triển cho đến khi hắn là một cậu bé 2,5 tuổi. Và hắn gọi nó là "Daddy's house".
Còn nhà mới, hắn gọi " mummy house", hắn cũng được ba mẹ dành riêng cho một phòng để hắn thoả sức tung hoành với các chiến sỹ đồ chơi của mình, hắn gọi đó là nhà của riêng mình: "my house".
Có lẽ mọi người thắc mắc sao lại gọi nhà mới là "mummy's house"??? Cũng không có gì đặc biệt ở đây, chỉ là trong đầu hắn cứ rạch ròi thế này: cái nhà kia là của daddy rồi thì cái mới này là của mummy. Không chỉ riêng cái nhà mà bất cứ vật gì nếu có đôi thì với hắn bao giờ cũng sẽ phân chia "daddy and mummy".
Ngôi nhà mới này vừa lạ vừa quen đối với hắn. "Lạ" thì rõ ràng rồi, nhưng tại sao nói là "quen"? Thật ra thì hắn cũng đã đến trước đây rồi khi theo ba mẹ đi xem nhà trước khi quyết định sở hữu nó cách đây hơn 3 tháng. Điều làm hắn chú ý là cậu bé con chủ nhà cũng có chiếc xe hơi giống của hắn, và đó cũng là chi tiết duy nhất giúp hắn gợi nhớ lại căn nhà khi mà thứ 6 tuần trước ba đưa hắn về đây sau khi đón hắn từ nhà trẻ. Đang chưa hết ngỡ ngàng, thắc mắc không biết ba đưa mình đến nhà ai đây (rõ ràng đây không phải là nhà nó vì mới sáng nay thôi nó vẫn còn thức dậy, đi ra từ căn 85A mà), thì hắn thấy mẹ mở cửa với khuôn mặt rạng rỡ chào đón hắn ở ngôi nhà lạ hoắc này. Rồi hắn thấy chiếc xe hơi giống của mình ở ngoài sân, hắn nói luôn: baby's car. Mẹ sau đó giải thích cho hắn biết rằng đây là ngôi nhà mới của gia đình hắn, xe đó là xe của hắn...rồi mẹ dẫn hắn đi khắp nhà. Hắn sờ mó quan sát xung quanh thì thấy đúng là mọi thứ thân thuộc của hắn đây rồi, chỉ khác mỗi địa điểm mà thôi. Hắn thấy yên tâm hơn chút ... vậy là chắc chắn đúng như mẹ nói: Đây là nơi ở mới lâu dài của gia đình mình. Hắn vui cùng niềm vui của ba mẹ.
Nhưng cũng nói thêm, hắn có tí trách ba mẹ trước đó không ai nói gì nhiều cho hắn biết về nơi ở mới này, chỉ nói sơ rằng mình sẽ chuyển đi thôi. Có lẽ ba mẹ cứ nghĩ với thằng nhóc 2,5 tuổi thì không thể hiểu hết những khái niệm đó chăng? Thảo nào hắn cứ nhìn mấy cái thùng giấy chất đầy nhà kia đầy nghi hoặc... Mọi thắc mắc trước đây xem như đã được giải toả.
Đúng là ngôi nhà mới thích thật, rộng hơn nhà cũ nhiều, hắn có thêm không gian để chạy bon bon trên mấy chiếc "Lorry, train, car" nhưng hắn vẫn nhớ ngôi nhà kia lắm, nhớ luôn cả con đường đi về...Về daddy house...mẹ hắn nghe thế cũng ngậm ngùi vì mẹ cũng giống hắn. Mẹ cũng nhớ "Daddy house"!
P/S: Mẹ giúp hắn ghi lại qua những gì mẹ quan sát, những gì mẹ nghe dc từ hắn, từ ba rằng; mỗi chiều đi học về Ts cứ chỉ đường cho ba về “daddy’s house”...

 Mẹ lồng thêm tấm hình ghi lại khoảnh khắc khi lần đầu được lăn lê bò nhoài và lần cuối tung tăng trên sân cỏ trước nhà 85A lúc  hắn 1/2 tuổi và 2,5 tuổi.


Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Sự thực !

Xin kể một vài đoạn hội thoại ngắn của đôi vợ chồng nhà nọ:
Dạo gần đây thấy tóc mình rơi rụng nhiều, đâm lo lắng nên vợ giải bày với chồng như là cách trấn an mình:
-     “Chồng, tóc em rụng nhiều thế này, không biết có bị hói không hen?”
 "       Vợ đã thấy phụ nữ nào bị hói chưa? Chồng thấy toàn đàn ông bị hói không à” chồng trả lời.
-          Nghe chồng nói thế cô vợ thấy an tâm hơn chút nhưng vẫn gặng hỏi tiếp như để chồng xác nhận lại lần nữa:
-           Nhưng vợ vẫn thấy có ít người là phụ nữ mà vẫn bị hói mà !!!
-          Uh,  biết đâu em nằm trong số ít đó cũng nên.
Nói xong, chồng nhe răng..Cười
Còn vợ ngoác miệng...Khóc !

********
Chồng nè, vợ gầy đi thì phải. Nhỏ đồng nghiệp hỏi:  Hình như mày gầy đi phải không?
-          -   Chồng: Ối, nó là câu nói xã giao ấy  mà, cũng giống như ai đó nói : Dạo ni nhìn đẹp ra hen !
-          Nhưng thật sự mình có đẹp ra đâu. 
-          - Vợ: ah...uhmmm..(tự hiểu luôn)

******
Chồng thích ăn canh mướp ngọt nên vợ vẫn thường hay mua và nấu chung với tôm, cho thêm ít rau mồng tơi. Hôm nọ,trái mướp để trong tủ lạnh mấy hôm chưa kịp nấu nên có phần bị già đi. Mẹ chồng vì tiếc trái mướp nên vẫn lấy nấu canh.
Đến bữa ăn, chồng la to lên như kiểu Acsimet hét to “Eureka” vậy:
- "Trời ơi, chưa bao giờ ăn phải trái mướp già thế này. Xong, quay liền sang vợ: Nó già giống em."
- Vợ: Ối trời !!!
Và cũng từ đó, anh chồng hết cơ hội được ăn canh mướp.







Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Bỗng dưng muốn khóc


Bỏ ăn, bỏ uống thuốc rồi ảnh bày trò chơi "my sleep" với mẹ. Anh leo lên chiếc nệm nhỏ, bắt mẹ đi lấy chăn, gối xong ảnh nằm xuống tự đắp chăn, lấy sách đọc...mẹ ngồi nhìn ảnh mà nẩu cả ruột chẳng để ý anh liu thiu ngủ từ khi nào...
Anh bệnh cũng gần cả tuần nay rồi nhưng thật sự phát bệnh, sốt rồi ho nhiều từ hôm thứ 7. Trước đó mẹ thấy anh có dấu hiệu muốn bệnh, mẹ cũng đã làm những gì có thể làm, nhưng vẫn không ngăn được những con virus đáng ghét kia xâm lấn vào cổ họng con... Nhưng mặt khác mẹ lại cũng muốn tự con chống chọi với chúng nó nên từ trước đến giờ dù trời lạnh thế nào mẹ vẫn cho con ra ngoài miễn có nắng và  tất nhiên là không phải lúc mua gió bão bùng. Vì mẹ nghĩ con là con trai thì cứ phải "xông pha" thế cho rắn rỏi...thế rồi có những lúc con lướt qua được, có lúc không. Con đổ bệnh, mẹ vẫn bình tĩnh theo dõi, chăm con dù trong lòng mẹ cũng stress, buồn đến nẫu gan, nẫu ruột khi con bỏ ăn. Nhìn thân hình bé bỏng kia nằm queo quắt mà xót xa cả ruột gan ấy chứ. Vậy mà khi con vừa tỉnh người thì mẹ lại kiên quyết với ba cho con đi học. Vì theo như cái lý thuyết nuôi con củ chuối của mẹ là nếu con tỉnh táo vui chơi thì nghĩa là con khoẻ hơn trong người rồi, cho xon đi học cũng là để con trở lại với nề nếp ăn, ngủ..ở trường có các bạn con cũng vui hơn. Phần nữa mẹ sợ xon hư sau mỗi lần bệnh.
Nhưng, thật sự lần này mẹ sợ chữ nhưng này quá khi mà hôm nay đi làm về nhìn vẻ mặt con có vẻ mệt mỏi dù con vẫn chạy nhảy đó. Mà có lẻ chỉ mỗi người mẹ mới nhận ra điều đó ngờ vào bản năng làm mẹ của mình vì hỏi ba con thì ba cứ nói con vui vẻ bình thường mà.
Nên mẹ bắt đau hoang mang, lo sợ lẫn nghi ngờ vào cái lý thuyết củ chuối của mình...lần này mẹ đã sai rồi. Mẹ cứ nghĩ con mẹ lớn rồi, cứ nghĩ con mẹ khoẻ lắm để rồi mẹ đã để con chịu đựng quá sức của một đứa trẻ mới hơn 28th tuổi.   
Giờ ngồi nhìn con nằm thiêm thiếp ngủ với cái bụng trống không thế kia, mẹ cũng chả muốn ăn luôn con trai ạ. Chỉ mong con không bị gì nghiêm trọng quá mà thôi. Hứa với mẹ là đừng bệnh nặng nghe con. 
Mẹ yêu con hơn cả bản thân mình.

Một người mẹ kém cỏi nhất trần gian :-(((
P/S: anh ta giờ có kiểu nằm gác tay sau gáy thế này đây. Già như trái cà xoxo

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

2:18 AM

Thế là mấy đêm liền rồi, đang ngon giấc ngủ thì bỗng nhiên tỉnh giấc rồi thao thức không ngủ lại được. Nếu như trước đây, khi trong tâm còn đang lo việc lớn thì có lẽ mình  đã đổ lỗi vì nó nhưng giờ việc lớn đã xong, cứ nghĩ sẽ được ngủ ngon ấy chứ...
Rồi cái linh cảm của ngày xưa lại ùa về trong đầu, nhớ mỗi lần tâm không yên vậy thì đều có vấn đê không hay cho sức khoẻ của ba...Chiều qua gọi điện thoại về cho mẹ, cũng chỉ nói sơ về ngôi nhà mới mua cho ba me vui với niềm vui của con gái, trước khi tắt máy cũng chỉ biết nhắc nhở ba mẹ giữ gìn sức khoẻ, mẹ nói: đang dã nghệ cho ba uống, bữa giờ ba đau bụng lại rồi. Hình như mẹ cũng chỉ buột miệng noi ra khi nghe con dặn dò...thường ba mẹ luôn vậy, chả mấy khi cho mình hay về chuyện ốm đau.
Ừ thì mình vẫn không chối bỏ cái vòng luân hồi của con người: "Sinh, lão, bệnh, tử" nhưng thật lòng ao ước ba mẹ mình và cả mọi người trên trái đất này đừng mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo, đau đớn hành hạ thể xác trước khi đi về cõi vĩnh hằng.
Giờ đây chỉ có một mong muốn là căn bệnh củ của ba đừng tái phát, sẽ cố gắng đưa ba mẹ sang thăm ngôi nhà mới, cũng là ngôi nhà đầu tiên của mình và Ts cũng được gần ông bà ngoại hơn. 
Hy vọng mọi sự suôn sẻ! 

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

A happy moment!

Bị mẹ lôi ra chụp hình riết rồi giờ hễ thấy mẹ cầm dt là tự nói luôn : Cheers!!!😄
Hôm nay, tạm gác lại những bề bộn lo lắng cho vụ nhà cửa, để dành trọn ngày cuối tuần đúng nghĩa cho con trai. Hình ảnh 2 mẹ con trước khi lên đường tung tăng 😜.

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

(The) Present


be here now -- with you

driving down snow-covered streets,
evening armchair talks

be here now -- with you
pea shoots, tomato fragrance
worm ends in rich soil

be here now -- with you
laughing together, today,
with crinkled-eye smiles

be here now -- with you
this moment, this moment, this,
enjoying the gift


Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

2 năm cho một sự thay đổi !

Có lẽ thị phải cảm ơn công nghệ truyền thông (facebook, skype, yahoo,viber,hay la facetime…) bởi nhờ nó mà thị được nói chuyện, được nhìn thấy, được cập nhật tin tức, hình ảnh…và không cảm thấy xa cách với người thân, bạn bè, đồng nghiệp…trong 2 năm qua khi thị và mọi người xa cách cả một đại dương. Nhờ nó mà thị thấy 2 năm qua không phải là một thời gian dài kể từ khi thị chào mọi người ra đi…
Cũng phải cảm ơn “ anh bạn cùng phòng” của thị luôn động viên,chia sẻ, hỗ trợ tinh thần , vật chất và cả chịu đựng những cảm xúc thất thường của thị vào những lúc thị rơi vào tâm trạng hoài cổ ( nhất là sau sinh, toàn đòi về VN thôi ).
Và có lẽ nói lời cảm ơn thôi không đủ khi dành cho người này, người đàn ông nhỏ bé của mẹ, nhờ có con giúp mẹ mạnh mẽ hơn nữa trong suy nghĩ , giúp mẹ hiểu rằng từ đây mẹ không được ích kỷ trong mọi suy nghĩ hay quyết định của mình vì bây giờ cuộc đời của mẹ của ba là gắn liền với con…Cuộc sống của gia đình nhỏ bé của mình thật sự là bắt đầu từ nơi này, từ khi có con trên đời. Có con, cuộc sống của ba mẹ cũng vui và hạnh phúc hơn gấp vạn lần !
Từ đó mẹ thấy mình bắt đầu gần gũi hơn với cái xứ sở nổi tiếng là “crazy weather” này.  Mẹ hiểu ở đây con có đủ điều kiện tốt cho sự phát triển của mình. Dù rằng trước đó mẹ mất hơn 2 năm đấu tranh tư tưởng ‘đi’ hay ‘ở’ trong thời gian chờ đợi ba con lập nghiệp và thêm 2 năm trong thời gian mẹ sống ở đây. Đúng là khi có chuyện mới hiểu rõ hơn bản thân mình, mẹ cố chấp hơn mẹ nghĩ con trai ah!
2 năm sống ở đây, đi làm có, đi học có, cũng gặp đủ loại người nơi đây để cho thị hiểu thêm rằng đâu đâu cũng vậy thôi, sẽ luôn tồn tại 2 mặt xấu – tốt, ở những nơi văn minh vẫn tồn tại những điều thấp hèn mà đôi khi mình không nghĩ tới …Và một nơi cũng có thể là thiên đường của nhiều người nhưng cũng chỉ là "nơi đất ở" của một vài người. Có lẽ điều đó tùy thuộc vào hoản cảnh của mỗi người ấy nhỉ.
2 năm không phải là khoảng thời gian dài cho một sư xa cách nhưng sao nỗi nhớ thì quá dài…!
2 năm thôi nhưng cũng đủ cho thị thấm thía:

“If you walk the footsteps of a stranger
You'll learn things you never knew you never knew”

 Melbourne, 26/09/2010 - 26/09/2012



cách đây 2 năm, mỗi tấm hình chỉ có 2 vc...2 năm sau có thêm 1 người chen giữa :-)
cách đây 2 năm, mỗi tấm hình chỉ có 2 vc...2 năm sau có thêm 1 người chen giữa :-)