Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Mẹ tôi

Mấy hôm nay trên đường đến công ty nhìn dọc 2 bên đường, thấy những bảng áp phích quảng cáo giăng đầy dòng chữ "Mừng ngày của mẹ". Tôi chợt giật cả mình, hình như tôi không để ý đến những sự kiện này lắm.
Nói như thế không có nghĩa là tôi không quan tâm đến mẹ mà bỡi lẽ đối với tôi, ngày nào cũng là ngày của mẹ chứ không chỉ riêng hay duy nhất một ngày nào đó trong năm để ghi nhớ công ơn vô bờ bến của mẹ tôi. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi viết cho riêng mẹ, dù rằng tôi đã luôn kể về mẹ với bạn bè, đồng nghiệp...bằng tất cả niềm tự hào, sự kính nể của tôi dành cho mẹ. Và tôi thường có thói quen dấu những cảm xúc riêng tư cho mình, nhưng thật sự giờ đây khi nghĩ đến mẹ và viết những dòng suy nghĩ này, sống mũi tôi lại cay cay. Mà hình như mỗi lần nghĩ đến mẹ tôi đều như thế...
Thật vậy, chị em tôi rất tự hào và hạnh phúc khi có một người mẹ như mẹ. Chị em tôi thương mẹ không đơn giản vì mẹ là người sinh thành ra mình, mà hơn thế là sự hy sinh tần tảo với chồng con, sự dạy giỗ nghiêm khắc nhưng lại rất hiền hậu và cả những ý chí mạnh mẽ của mẹ mà chị em tôi luôn nhìn vào để làm  động lực phấn đấu và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày của chính mình.
Nhà có 3 chị em gái, ba tôi lại là con cả nên bên nhà nộitôi rất có định kiến với mẹ về việc này. Vì thế mà mẹ dạy dỗ chị em tôi rấtnghiêm và cũng lo cho chúng tôi rất chu đáo. Mẹ không muốn trong gia đình cũng như bên ngoài xem thường chị em tôi. Từ nhỏ trong ba chị em, thì có lẽ tôi là người bị mẹ đánh nhiều nhất và chỉ bảo nghiêm khắc nhất. Lúc đó tôi ghét mẹ lắm cơ, có những chuyện em làm sai vậy mà tôi cũng bị đánh. Tôi chẳng hiểu lắm vì sao mình lại bị cho ăn roi vô cớ như thế, ví như chuyện giờ ăn cơm tôi thường cầm bát cơm chạy ra xóm ngồi ăn với những đám trẻ trong xóm, nhỏ em kế nó cũngbưng bát theo rồi bị té. Thế là hôm đó tôi bị đánh một trận, mẹ bảo vì con mà em nó học theo nên mới bị té như vậy. Và rồi, mẹ còn dạy và chỉ cho tôi rất nhiều rất nhiều từ cách ăn, cách nói, cách đi đứng...,tôi đã phải làm quen chuyện bếp núc khi mới là cô bé học sinh lớp 3,đến lớp 4, lớp 5  tôi đã dần biết cách đi chợ. Cũng vì ba tôi là con cả nên nhà tôi luôn có những đám giỗ,kỵ..mẹ cũng bắt tôi vào bếp cho quen việc. Khi nhỏ thì mẹ chỉ cho tôi những việc vặt,có những hôm mẹ bận phải thuê người về nấu thì tôi cũng không được đi chơi mà phải ngồi đó để học cáchlàm món...mẹ luôn bảo tôi con là chị cả nên mẹ phải dạy con nghiêm khắc hơn cácem, và con phải biết để còn chỉ lại cho em. Từ đó mẹ gieo vào tôi niềm yêu thích nấu ăn. Mẹ còn chỉ bảo chị em tôi rất nhiều về cách sống cách đối xử quan tâm với mọi người xung quanh dù họ xấu hay tốt với mình. Thật sự chúng tôi khâm phục mẹ ở điểm này.
Nhà tôi hồi đó không được khá giả, mẹ phải lăn lộn kiếm ăntừng ngày nhưng không bao giờ mẹ để ba chị em tôi thiếu thốn so với ngườingoài. Cũng là với suy nghĩ vì chúng tôi là con gái. Tôi không giận hay trách ba sao không là trụ cột về kinh tế trong gia đình để mẹ bớt vất vả bởi lẽ do tính chất nghề nghiệp của ba. Thật sự khi ai đó hỏi về nghề nghiệp của ba mẹ tôi, và khi biết được rằng ba tôi là nghệ sỹ trong khi mẹ tôi là kỹ sư xây dựngthì họ đều ngạc nhiên và bảo rằng đối nghịch nhỉ. Uhm, thì đã có lúc tôi cũngao ước rằng giá như nghề nghiệp của ba mẹ có thể hoán đổi được cho nhau, thì cólẽ mẹ tôi và 3 chị em tôi cũng sẽ sung sướng hơn nhiều rồi. Đôi lúc nhìn xungquanh xóm, tôi thấy người vợ nào cũng chỉ ở nhà lo cơm nước vì mọi thứ về kinh tế đã có người chồng lo, họ còn có thời gian để đi shopping, ăn quà hàng ở chợ...còn mẹ tôi...uh thì mẹ có đi shopping đó nhưng chỉ là để xem có cái áo nào đẹp để mua cho chị em tôi, cũng đi chợ nhưng vội vàng mua thức ăn rồi về nhà để đó và cập rập theo công việc. Nhớ lại những tháng ngày mẹ tôi lộc cộc chiếc xe đạp mifa mà cậu tôi gửi bên Đức về cho, chạy giám sát hết công trường này đến công trường khác, tối đến lại ngồi thiết kế bản vẽ cả đêm để mong có chút đỉnh lo ăn học cho chúng tôi. Và rồi từ chiếc xe đạp đó, nhà tôi cất thêm được ngôi nhà pê-tông không kém gì nhà xung quanh. Rồi cũng từ chiếc xe đạp đó nhà tôi lại có thêm được chiếc xe cup. Từ từ gia đình tôi cũng có cuộc sống thoải mái hơn.
Khi ba chị em tôi lớn dần lên thì mẹ bàn với ba cất nhà cao lên để chị em tôi có không gian riêng và học hành tốt hơn. Mẹ lại tiếp tục thức khuya bên những bản vẽ...!
Mẹ luôn bảo chúng tôi phải gắng học hành, của hồi môn của ba mẹ chỉ là tấm bằng Đại học thôi. Bà ngoại tôi mất sớm nên mẹ vất vả nhiều và thiếu tình thương, có lẽ chính vì vậy mà mẹ dồn tất cả những mong muốn của mình dành cho chúng tôi.Khi thấy chúng tôi lười học mẹ lại kể cho chúng tôi nghe chuyện mẹ trốn ông ngoại để được đi học như thế nào (vì hồi đó ở quê quan niệm rằng con gái thì không cần học nhiều), mẹ còn dạy chúng tôi cách quan tâm hỏi thăm các thành viên trong nhà khi ốm đau cũng vì mẹ thiếu tình cảm từ nhỏ.
Ngày tôi bước chân về nhà chồng, chồng lại không có bên cạnh, bao nhiêu thứ còn bỡ ngỡ tưởng có khi không vượt qua được. Và cũng chính là mẹ làm thức tỉnh tôi, làm theo những điều mẹ dặn tôi thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chúng tôi cũng nhận ra rằng dường như với mẹ, đức tính cam chịu và hy sinh luôn được đề cao trong mọi tình huống.
Không thể kể hết những gì chúng tôi học được từ mẹ và điều lớn nhất mà cả 3 chị em tôi luôn nghĩ đến mẹ mà cố gắng và luôn thấy tự hào về điều đó chính là sức mạnh ý chí và sự tự lực. Món quà mà chị em tôi dành tặng mẹ là luôn đùm bọc yêu thương nhau, giữ vững ý chí để bước tiếp bằng chính đôi chân của chính mình.

Không có nhận xét nào: