Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Bỗng dưng muốn khóc


Bỏ ăn, bỏ uống thuốc rồi ảnh bày trò chơi "my sleep" với mẹ. Anh leo lên chiếc nệm nhỏ, bắt mẹ đi lấy chăn, gối xong ảnh nằm xuống tự đắp chăn, lấy sách đọc...mẹ ngồi nhìn ảnh mà nẩu cả ruột chẳng để ý anh liu thiu ngủ từ khi nào...
Anh bệnh cũng gần cả tuần nay rồi nhưng thật sự phát bệnh, sốt rồi ho nhiều từ hôm thứ 7. Trước đó mẹ thấy anh có dấu hiệu muốn bệnh, mẹ cũng đã làm những gì có thể làm, nhưng vẫn không ngăn được những con virus đáng ghét kia xâm lấn vào cổ họng con... Nhưng mặt khác mẹ lại cũng muốn tự con chống chọi với chúng nó nên từ trước đến giờ dù trời lạnh thế nào mẹ vẫn cho con ra ngoài miễn có nắng và  tất nhiên là không phải lúc mua gió bão bùng. Vì mẹ nghĩ con là con trai thì cứ phải "xông pha" thế cho rắn rỏi...thế rồi có những lúc con lướt qua được, có lúc không. Con đổ bệnh, mẹ vẫn bình tĩnh theo dõi, chăm con dù trong lòng mẹ cũng stress, buồn đến nẫu gan, nẫu ruột khi con bỏ ăn. Nhìn thân hình bé bỏng kia nằm queo quắt mà xót xa cả ruột gan ấy chứ. Vậy mà khi con vừa tỉnh người thì mẹ lại kiên quyết với ba cho con đi học. Vì theo như cái lý thuyết nuôi con củ chuối của mẹ là nếu con tỉnh táo vui chơi thì nghĩa là con khoẻ hơn trong người rồi, cho xon đi học cũng là để con trở lại với nề nếp ăn, ngủ..ở trường có các bạn con cũng vui hơn. Phần nữa mẹ sợ xon hư sau mỗi lần bệnh.
Nhưng, thật sự lần này mẹ sợ chữ nhưng này quá khi mà hôm nay đi làm về nhìn vẻ mặt con có vẻ mệt mỏi dù con vẫn chạy nhảy đó. Mà có lẻ chỉ mỗi người mẹ mới nhận ra điều đó ngờ vào bản năng làm mẹ của mình vì hỏi ba con thì ba cứ nói con vui vẻ bình thường mà.
Nên mẹ bắt đau hoang mang, lo sợ lẫn nghi ngờ vào cái lý thuyết củ chuối của mình...lần này mẹ đã sai rồi. Mẹ cứ nghĩ con mẹ lớn rồi, cứ nghĩ con mẹ khoẻ lắm để rồi mẹ đã để con chịu đựng quá sức của một đứa trẻ mới hơn 28th tuổi.   
Giờ ngồi nhìn con nằm thiêm thiếp ngủ với cái bụng trống không thế kia, mẹ cũng chả muốn ăn luôn con trai ạ. Chỉ mong con không bị gì nghiêm trọng quá mà thôi. Hứa với mẹ là đừng bệnh nặng nghe con. 
Mẹ yêu con hơn cả bản thân mình.

Một người mẹ kém cỏi nhất trần gian :-(((
P/S: anh ta giờ có kiểu nằm gác tay sau gáy thế này đây. Già như trái cà xoxo

2 nhận xét:

A Solitaire nói...

Ảnh đáng yêu quá! Mẹ ảnh không ngoan, không xứng đáng được Bác Hồ thưởng kẹo! ;))

A Solitaire nói...

Đăng bài khác đi em ơi!